Trợ lý An
Giúp anh chị chủ shop không phải đến cửa hàng
An trả lời khách, tách địa chỉ thành vận đơn, nhắn lại người hỏi rồi im, và chín giờ tối nhắn cho anh chị hôm nay bán được gì. Tất cả trong Zalo OA của chính shop mình — không phải cài phần mềm nào cả.
Tôi là Quyết, chủ một shop máy ảnh cũ ở Hà Nội.
Tôi làm An cho shop mình trước. Nó chạy mỗi ngày, với khách thật và nhân viên thật. Giờ tôi mở cho shop khác dùng.
Anh chị đóng vai một người khách nhắn vào shop. Shop trong bản thử là shop ví dụ, hàng không có thật — còn cách An trả lời thì đúng là như vậy.
An trả lời thật, không theo kịch bản. Lần nhắn đầu tiên trang sẽ xin phép anh chị cho dùng AI — bấm cho phép là chat được.
Thử bấm câu thứ ba — gửi một địa chỉ viết tắt lộn xộn — rồi xem An tách ra vận đơn thế nào. Đó chính là việc nó làm mỗi ngày ở shop tôi. Khác duy nhất: An thật chạy trong Zalo OA của shop anh chị, thuộc lòng hàng thật của anh chị.
Ba việc, mỗi ngày, không cần ai nhắc.
Khách nhắn địa chỉ giữa một đoạn hội thoại dài, thiếu quận, số điện thoại nằm ở tin khác. An tách ra tên, số, địa chỉ chuẩn. Thiếu gì thì hỏi lại khách, không đoán bừa.
↓ An tách ra, báo vào nhóm nội bộ
Người hỏi một món rồi biến mất. Hôm sau An nhắn lại, có nhắc đúng món họ đã hỏi. Không phải shop không muốn nhắn — là đến tối thì quên.
Một tin Zalo cho riêng chủ shop: hôm nay bao nhiêu khách nhắn, bao nhiêu đơn, còn đơn nào treo, ai nhập hàng gì. Nhân viên không phải làm thêm việc gì — An đọc thứ đang chảy qua hệ thống.
Không phải chuyện to tát gì. Là mấy cái nhỏ mà làm shop thì cứ mất dần.
Còn nếu anh chị muốn dùng thời gian đó để đi săn hàng, định giá, gặp khách quen — thì càng tốt. An không có ý kiến gì về chuyện đó. Nó chỉ lo cho việc ở shop không rơi khi anh chị vắng mặt.
Tôi bán máy ảnh cũ. Mỗi món một tình trạng, một mức giá, một bộ ảnh riêng — không có chuyện "còn size khác". Khách hỏi rất nhiều trước khi mua, và hỏi vào lúc nào cũng có.
Phần mềm bán hàng ngoài kia dựng cho tiệm tạp hoá: một mã hàng, nhân số lượng. Tôi thử vài cái, không cái nào hiểu nổi rằng hai con máy cùng đời nhưng khác vết xước là hai món khác nhau.
Tôi vốn là kỹ sư hệ thống, viết phần mềm từ gần hai mươi năm trước. Nên thay vì ngồi chờ ai đó làm ra cái mình cần, tôi tự viết.
Ban đầu chỉ để mình đỡ phải ra cửa hàng. Chạy được vài tháng thì mấy người cùng nghề hỏi mua. Trang này là vì thế.
An do chính tôi viết và tự vận hành — không thuê ngoài, không mua lại của ai. Hỏng thì tôi sửa, anh chị nhắn thẳng cho tôi. Không có chuyện gọi tổng đài rồi ngồi chờ người ta chuyển máy.
Câu này quan trọng hơn mọi tính năng, nên tôi để hẳn một mục.
An sẽ sai. Địa chỉ viết tắt kiểu "ngõ 4 Hoàng Cầu" mà ý là ngách 4 trong ngõ Hoàng Cầu — nó từng đọc nhầm ở shop tôi và tôi phải gọi shipper quay lại.
Ba thứ tôi làm sau lần đó, và giờ là nguyên tắc:
Không tải gì, không cài gì lên máy. An nối vào Zalo OA sẵn có của shop.
Bảy ngày sau tôi quay lại mười lăm phút, xem đúng hai con số và chỉnh những gì anh chị muốn.
Công khai, để anh chị biết trước khi mất thời gian gặp tôi.
Trả trước mười hai tháng tính mười tháng. Tháng đầu không tính thuê bao — nếu sau ba mươi ngày anh chị thấy không hợp thì thôi, không mất thêm gì.
Nếu shop anh chị không nằm trong cột trái, tôi nói thật là chưa nên dùng — để đỡ mất tiền và mất thời gian của cả hai.
Có, nếu gói hiện tại của anh chị chưa có tích hợp OpenAPI — gói Tiêu chuẩn thì chưa có. Đây là tiền anh chị trả thẳng cho Zalo, không qua tôi, và tôi nói trước con số chứ không giấu tới lúc cài. Chưa có OA thì phải đăng ký và chờ xác thực vài ngày, nên tôi gửi danh sách chuẩn bị trước buổi cài năm ngày.
Ba việc, mười phút: gửi đoạn chat vào đâu để lấy vận đơn, đọc tin An hỏi lại khi thiếu thông tin, và nhắn gì khi An làm sai. Không có phần mềm mới để mở, không có tài khoản mới để nhớ mật khẩu. Vẫn là Zalo họ đang dùng.
Câu này công bằng, và tôi trả lời thẳng. An là hệ thống riêng, tách khỏi shop tôi; mỗi shop chỉ đọc được dữ liệu của chính mình, chặn ở tầng cơ sở dữ liệu chứ không phải ở lời hứa. Tôi cam kết bằng văn bản trong hợp đồng, và anh chị xuất dữ liệu ra bất cứ lúc nào.
Còn một điều nữa: tôi không nhận shop cạnh tranh trực tiếp với shop tôi. Nếu anh chị thấy chúng ta đang tranh cùng một tệp khách, tôi sẽ nói và không nhận — chứ không cầm tiền rồi để anh chị áy náy.
Vận đơn thì ngay buổi cài, anh chị nhìn thấy nó chạy bằng chính đoạn chat cũ của anh chị. Nhắn lại khách thì cần ba ngày mới có tin đầu tiên đi ra. Số liệu đủ để nhìn thì khoảng một tuần — đó là lúc tôi quay lại mười lăm phút để xem cùng anh chị.
Không, và tôi không bán nó như vậy. An làm việc vặt lặp đi lặp lại: gõ lại địa chỉ, nhắn lại người bỏ lửng, tổng hợp cuối ngày. Việc bán hàng thật — nghe khách do dự, biết lúc nào nên giảm giá, nhớ mặt khách quen — vẫn là người.
Cái An thay là những giờ anh chị phải có mặt ở cửa hàng chỉ để mấy việc kia không rơi.
Tháng đầu không tính thuê bao, nên nếu ba mươi ngày thấy không hợp thì thôi. Sau đó báo trước ba mươi ngày là dừng, không ràng buộc năm. Dữ liệu của anh chị xuất ra được, và tôi xoá theo yêu cầu.
Nhắn Zalo, tôi trả lời trong ngày. Buổi nói chuyện đầu tiên tôi chỉ hỏi về shop anh chị — chưa bán gì cả.
Nhắn Zalo0981 060 027Bấm vào là mở Zalo. Không có biểu mẫu, không phải để lại thông tin.
An do một người làm và một người hỗ trợ — không phải công ty phần mềm. Nghĩa là anh chị nói chuyện thẳng với người viết ra nó, và cũng nghĩa là tôi chỉ nhận số khách mà tôi chăm được tử tế.